Da gà là bộ phận tiếp xúc trực tiếp với môi trường, dễ tích tụ vi khuẩn, ký sinh trùng và các chất ô nhiễm hòa tan trong mỡ. Ảnh: Xiaohongshu. |
Gà từ lâu đã là nguyên liệu quen thuộc trong bữa ăn của nhiều gia đình nhờ dễ chế biến, giá trị dinh dưỡng cao và cung cấp nguồn protein dồi dào cho cơ thể.
Tuy nhiên, Tiến sĩ hóa học Trần Diệu Khoan, tốt nghiệp Đại học Oxford (Anh) và hiện công tác tại Đại học Khoa học kỹ thuật Minh Tân (Đài Loan), nhấn mạnh không phải bộ phận nào của gà cũng nên tiêu thụ thường xuyên. Một số phần có thể tích tụ các chất chuyển hóa gây bất lợi cho sức khỏe nếu ăn quá nhiều.
Nội tạng
Trước hết là nhóm nội tạng, bao gồm gan, thận và tim. Đây là những cơ quan tham gia trực tiếp vào quá trình chuyển hóa và đào thải trong cơ thể gà. Gan có vai trò xử lý các chất độc, trong khi thận đảm nhiệm việc lọc và bài tiết. Chính vì vậy, trong quá trình sống, các cơ quan này có thể tích lũy một lượng nhất định các sản phẩm chuyển hóa, kim loại nặng hoặc tồn dư từ thức ăn, thuốc thú y.
Ngoài ra, nội tạng còn có hàm lượng cholesterol và purin cao. Khi vào cơ thể người, purin sẽ chuyển hóa thành acid uric, có thể làm tăng nguy cơ khởi phát cơn gout hoặc khiến tình trạng bệnh nặng hơn ở những người đã mắc bệnh.
Cổ gà
Phần cổ gà cũng là bộ phận cần được hạn chế. Về cấu trúc giải phẫu, dưới lớp da cổ tồn tại nhiều mô lympho và tuyến ức, những thành phần thuộc hệ miễn dịch của gà. Các mô này có chức năng nhận diện và xử lý các tác nhân lạ xâm nhập vào cơ thể. Trong điều kiện chăn nuôi không đảm bảo hoặc khi gà mắc bệnh, các mô này có thể trở thành nơi tích tụ các chất chuyển hóa hoặc vi sinh vật.
Ngoài ra, cổ gà cũng là vị trí thường được sử dụng để tiêm vaccine hoặc thuốc, nên nguy cơ tồn dư là điều cần lưu ý. Tuy nhiên, cần hiểu đúng rằng việc ăn cổ gà không trực tiếp gây ung thư hạch như một số tin đồn. Trong quy trình giết mổ công nghiệp, các tuyến này thường đã được loại bỏ phần lớn trước khi đưa ra thị trường.
Khi ăn gà nên hạn chế một số bộ phận như nội tạng, da gà... Ảnh: Freepik. |
Phao câu gà
Một bộ phận khác thường được ưa chuộng nhưng lại không được khuyến khích tiêu thụ nhiều là phần mông gà, hay còn gọi là phao câu. Về mặt sinh học, đây là khu vực tập trung tuyến dầu đuôi và nhiều mô lympho, có chức năng tiết dầu để bảo vệ lông và tham gia vào quá trình xử lý các tác nhân bên ngoài.
Do đặc điểm này, phần phao câu có thể chứa các chất mà cơ thể gà đã “lọc lại” trong quá trình sống. Mặc dù trong quá trình chế biến, các tuyến này thường được loại bỏ, nhưng phần thịt còn lại vẫn có hàm lượng chất béo cao. Việc ăn thường xuyên có thể làm tăng gánh nặng cho hệ tim mạch, đặc biệt ở những người có rối loạn lipid máu hoặc nguy cơ bệnh tim.
Da gà
Da gà là lớp mô chứa lượng chất béo lớn nhất trong cơ thể gà, chủ yếu là chất béo bão hòa. Khi tiêu thụ nhiều, nó có thể làm tăng nồng độ cholesterol trong máu, từ đó ảnh hưởng đến sức khỏe tim mạch.
Ngoài ra, các chất tan trong lipid như dư lượng thuốc, hóa chất hoặc các chất ô nhiễm môi trường cũng có xu hướng tích tụ trong lớp mỡ này. Điều đó khiến da gà trở thành phần cần hạn chế, đặc biệt với người có bệnh lý nền liên quan đến chuyển hóa.
Tác giả: Kỳ Duyên
Nguồn tin: znews.vn










