Cuộc sống

Bi kịch của một mái ấm khi cả vợ lẫn chồng đều 'chán cơm, thèm phở'

Mải mê với những buổi hẹn hò nay khách sạn này, mai khách sạn khác tôi không ngờ có ngày mình lại chạm mặt chồng khi anh đang ôm eo một cô gái trẻ chờ nhận phòng mà tôi và người tình chuẩn bị trả ở một khách sạn khá xa thành phố.

Ảnh minh họa: Internet

Tôi dám chắc rằng mình không 'quá đà' khi tự hào khoe với bạn bè đồng nghiệp, với người thân rằng tôi may mắn có được một tổ ấm viên mãn với người đàn ông đã giữ lòng chung thủy với tôi suốt từ cuối lớp 12 trường huyện, rồi 4 năm ngồi trên giảng đường Đại học đến khi có một đám cưới viên mãn. Để giờ chúng tôi có 2 đứa con 1 nếp, 1 tẻ khỏe mạnh, ngoan ngoãn học giỏi ở lớp và chăm chỉ giúp bố mẹ việc nội trợ trong nhà.

Sinh nhật của tôi vào tháng 8, còn chồng tôi sinh vào tháng 3 nhưng chúng tôi vẫn giữ quy ước cùng tổ chức một lần để mừng tuổi mới kể từ khi chúng tôi yêu nhau. Người ta cứ bảo “vợ chồng bằng tuổi, ngồi duỗi mà ăn” nhưng thực tế chúng tôi bận rộn, vất vả ngay từ đầu những ngày học Đại học. Vì bố mẹ của hai gia đình đều làm nông, thu nhập trông cả vào củ khoai, hạt thóc, tôi thì còn đỡ vì bố mẹ chỉ sinh có anh trai và tôi, còn chồng sau anh là 3 đứa em lít nhít ăn chưa no, lo chưa tới nên việc chi tiêu cho bản thân và tiền để đóng học phí của chồng dựa vào đồng lương của những giờ dạy thêm, hay đi phát tờ rơi, đi phục vụ, chạy bàn ở các quán ăn quanh kí túc.

Ra trường may mắn cả hai chúng tôi đều có việc làm tốt tại thành phố. Sau 12 năm vợ chồng tiết kiệm chi tiêu đến mức tối đa, chúng tôi đã thay phòng trọ bình dân của mình bằng một căn hộ chung cư vừa với túi tiền để vợ chồng con cái an cư, lạc nghiệp.

Thế nhưng đúng là chồng bát còn có lúc xô nữa là vợ chồng, nên cũng có lúc vợ chồng tôi va chạm, mặt nặng mày nhẹ với nhau vì bất đồng quan điểm. Vợ, chồng tôi bắt đầu ngoảnh về hai phía đã được hơn một năm nay, nguyên do là chồng tôi bỗng dở chứng, nghe ai tư vấn mà bỏ luôn việc làm ở doanh nghiệp nhà nước để đứng ra góp vốn với bạn bè thành lập công ty. Tôi hết lòng khuyên chồng nghĩ lại vì rất nhiều công ty tư nhân đã phải đóng cửa, phải mang nợ vì thiếu vốn, vì thiếu kinh nghiệm thương trường, thế rồi “nhân bảo như thần bảo”, công ty của chồng tôi sập tiệm khi tồn tại chưa được nửa năm mà kèm theo món nợ mà theo tôi là chồng và các đồng nghiệp không có khả năng chi trả.

Sau vụ này chồng như một người khác, đi sớm, về muộn, không ăn cơm nhà là chuyện thường xuyên, tệ hơn nữa là anh bắt đầu sa vào quán xá nhậu đến say mèm, đến quên cả đường về… Tình cảm vợ chồng dành cho nhau cứ nhạt dần theo năm tháng rồi đến một ngày tôi “say” một người đàn ông lịch lãm, biết thông cảm, biết chia sẻ nỗi buồn cùng tôi và cái gì tới cũng tới khi tôi ngã vào lòng tình yêu mới ấy. Mải mê với những buổi hẹn hò nay khách sạn này, mai khách sạn khác tôi không ngờ có ngày mình lại chạm mặt chồng khi anh đang ôm eo một cô gái trẻ chờ nhận phòng mà tôi và người tình chuẩn bị trả ở một khách sạn khá xa thành phố.

Bây giờ thì chẳng còn gì để giấu khi mà chúng tôi còn mỗi một việc để làm là kí vào đơn li hôn. Chỉ đau lòng là 2 đứa con tôi đang ở cái tuôi rẩm ương nhỏ vừa qua mà lớn chưa kịp đến. Hôm qua tôi nghe con trai thì thầm với em gái nó rằng nó sẽ bỏ học, chấp nhận làm bất cứ việc gì miễn sao em nó được cắp sách đến trường thực hiện ước mơ trở thành cô giáo dạy trẻ mà tôi tan nát cả con tim. Lỗi ở tôi hay ở chồng bây giờ không còn quan trọng nữa, tôi chỉ ước thời gian quay trở lại để mái ấm của tôi lúc nào cũng hạnh phúc, cũng an lành…

Tác giả: NGỌC HÀ

Nguồn tin: Báo Tiền Phong

loading...

BÀI MỚI ĐĂNG

TOP