Cái nhìn của anh làm tim tôi chết điếng. Tôi yêu anh từ hồi còn là sinh viên năm nhất, yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên, yêu say đắm, mặc cho những lời can ngăn của gia đình, bạn bè.
Nếu không trong hoàn cảnh của mình chắc tôi cũng cho rằng điên mới yêu một người hơn mình gần hai giáp, đã từng li dị và sống với con gái, hồi đó 7 tuổi. Đã vậy cuộc sống của anh cũng không có gì khá giả. Là công nhân xây dựng, lương chỉ đủ trang trải cho hai bố con sống trong khu tập thể gần kí túc xá tôi trọ.
Anh không bao giờ nhắc đến vợ cũ, tôi cũng chẳng bao giờ dám hỏi, hay đúng hơn là tôi không cần biết. Tôi chẳng cần quan tâm thứ gì ngoài anh bởi anh đã là tất cả.
Bạn bè thường bảo ‘‘Hắn cho mày ăn bùa mê thuốc lú gì mà lại đâm đầu vào đấy”. Tôi thì bỏ ngoài tai tất cả. Mà cứ cho là bùa mê thuốc lú gì đi, tôi vẫn hạnh phúc vì được ăn thứ bùa của anh. Từ nhỏ chưa ai quan tâm đến tôi như anh. Từ những việc nhỏ nhất anh cũng để ý chỉ bảo cho tôi. Từ khi quen anh chưa một ngày nào tôi thấy cô đơn.
Trong mắt tôi, anh là người đàn ông tuyệt vời nhất. Chúng tôi đã xác định sẽ cưới nhau ngay sau khi tôi ra trường. Bốn năm đại học trôi nhanh khiến cô cậu sinh viên nào cũng phải ngỡ ngàng. Riêng tôi lại có cảm xúc thật khác lạ, không tin được là chúng tôi đã có 4 năm đẹp đẽ bên nhau nhưng cũng vui vì ngày tốt nghiệp sắp tới để có thể hiện thực hóa những kế hoạch của chúng tôi.
Nhưng cuộc đời đâu phải lúc nào cũng suôn sẻ. Cuối năm 4 tôi phải đi thực tập. Tôi thấy mừng vì được phân công về quê, vừa gần nhà vừa quen biết nhau, tất nhiên không khỏi buồn vì phải xa anh gần 2 tháng.
Đây là lần đầu tiên tôi xa anh lâu vậy và mọi chuyện bắt đầu, cũng là lúc tôi có cảm giác cuộc đời mình chấm hết. 2 tuần đầu tôi nhớ anh khủng khiếp, nhiều lúc khó tập trung vào công việc, không ngày nào chúng tôi không gọi điện, nhắn tin cho nhau. Dở một cái là lại để bố mẹ tôi phát hiện ra. Vì chưa tốt nghiệp, chưa làm chủ cuộc sống của mình nên tôi vẫn nói dối rằng mình đã chia tay từ lâu rồi.
Sẵn nóng tính lại là con trưởng, bố tôi cho họp cả họ đến bàn về việc của tôi. Ông quyết không để đứa con gái đầu lòng vào chỗ không ra gì. Tôi không sợ bởi tôi biết tôi còn có anh. Với ý nghĩ như vậy tôi nhất quyết làm theo ý của mình, thà chết chứ không chịu chia tay anh. “À, thế mày không coi bố mẹ, cả họ này ra gì hả con?…” Chưa nói hết câu bố tôi đã ngã khụy xuống. Bệnh huyết áp cao của bố lại tái phát. Cả nhà vội đưa bố đi cấp cứu.
Thời gian bố nằm trong bệnh viện, tôi cảm thấy có lỗi vô cùng. Lại thêm những lời khuyên răn của mẹ và họ hàng, thâm tâm tôi như bị giằng xé. Tôi yêu anh nhưng đứa con nào lại muốn bất hiếu với cha mẹ. Nhiều lúc hận ông trời sao đẩy tôi vào hoàn cảnh chớ trêu. Dẫu nước mắt có chảy thành sông, thành suối cũng phải chấp nhận. Bởi cuộc đời là thế !Ngày đầu tiên gặp anh sau 2 tháng xa cách cũng là ngày tôi nói lời chia tay…
Nếu không trong hoàn cảnh của mình chắc tôi cũng cho rằng điên mới yêu một người hơn mình gần hai giáp, đã từng li dị và sống với con gái, hồi đó 7 tuổi. Đã vậy cuộc sống của anh cũng không có gì khá giả. Là công nhân xây dựng, lương chỉ đủ trang trải cho hai bố con sống trong khu tập thể gần kí túc xá tôi trọ.
Anh không bao giờ nhắc đến vợ cũ, tôi cũng chẳng bao giờ dám hỏi, hay đúng hơn là tôi không cần biết. Tôi chẳng cần quan tâm thứ gì ngoài anh bởi anh đã là tất cả.
Bạn bè thường bảo ‘‘Hắn cho mày ăn bùa mê thuốc lú gì mà lại đâm đầu vào đấy”. Tôi thì bỏ ngoài tai tất cả. Mà cứ cho là bùa mê thuốc lú gì đi, tôi vẫn hạnh phúc vì được ăn thứ bùa của anh. Từ nhỏ chưa ai quan tâm đến tôi như anh. Từ những việc nhỏ nhất anh cũng để ý chỉ bảo cho tôi. Từ khi quen anh chưa một ngày nào tôi thấy cô đơn.
Trong mắt tôi, anh là người đàn ông tuyệt vời nhất. Chúng tôi đã xác định sẽ cưới nhau ngay sau khi tôi ra trường. Bốn năm đại học trôi nhanh khiến cô cậu sinh viên nào cũng phải ngỡ ngàng. Riêng tôi lại có cảm xúc thật khác lạ, không tin được là chúng tôi đã có 4 năm đẹp đẽ bên nhau nhưng cũng vui vì ngày tốt nghiệp sắp tới để có thể hiện thực hóa những kế hoạch của chúng tôi.
Nhưng cuộc đời đâu phải lúc nào cũng suôn sẻ. Cuối năm 4 tôi phải đi thực tập. Tôi thấy mừng vì được phân công về quê, vừa gần nhà vừa quen biết nhau, tất nhiên không khỏi buồn vì phải xa anh gần 2 tháng.
Đây là lần đầu tiên tôi xa anh lâu vậy và mọi chuyện bắt đầu, cũng là lúc tôi có cảm giác cuộc đời mình chấm hết. 2 tuần đầu tôi nhớ anh khủng khiếp, nhiều lúc khó tập trung vào công việc, không ngày nào chúng tôi không gọi điện, nhắn tin cho nhau. Dở một cái là lại để bố mẹ tôi phát hiện ra. Vì chưa tốt nghiệp, chưa làm chủ cuộc sống của mình nên tôi vẫn nói dối rằng mình đã chia tay từ lâu rồi.
Sẵn nóng tính lại là con trưởng, bố tôi cho họp cả họ đến bàn về việc của tôi. Ông quyết không để đứa con gái đầu lòng vào chỗ không ra gì. Tôi không sợ bởi tôi biết tôi còn có anh. Với ý nghĩ như vậy tôi nhất quyết làm theo ý của mình, thà chết chứ không chịu chia tay anh. “À, thế mày không coi bố mẹ, cả họ này ra gì hả con?…” Chưa nói hết câu bố tôi đã ngã khụy xuống. Bệnh huyết áp cao của bố lại tái phát. Cả nhà vội đưa bố đi cấp cứu.
Thời gian bố nằm trong bệnh viện, tôi cảm thấy có lỗi vô cùng. Lại thêm những lời khuyên răn của mẹ và họ hàng, thâm tâm tôi như bị giằng xé. Tôi yêu anh nhưng đứa con nào lại muốn bất hiếu với cha mẹ. Nhiều lúc hận ông trời sao đẩy tôi vào hoàn cảnh chớ trêu. Dẫu nước mắt có chảy thành sông, thành suối cũng phải chấp nhận. Bởi cuộc đời là thế !Ngày đầu tiên gặp anh sau 2 tháng xa cách cũng là ngày tôi nói lời chia tay…
Tác giả bài viết: L. Anh (Báo VietNamNet)
Những tin mới hơn
- Lá thư cuối cho em! (10/02/2012)
- Hãy để người ta lạc vào ký ức (10/02/2012)
- Những cô nàng quá "lửa" (10/02/2012)
- Tôi chiếm đoạt tình yêu của chị song sinh vì ghen tuông (10/02/2012)
- "Mình ly dị đi anh..." (10/02/2012)
- Xảy ra sự cố mới nhận ra mình yêu sếp (10/02/2012)
- Ý tưởng cho đêm Tình yêu (10/02/2012)
- Sáu dinh dưỡng cần cho phụ nữ mùa xuân (10/02/2012)
- Valentine của những cô nàng độc thân (10/02/2012)
- Có u vì cái... màng trinh (10/02/2012)
- Cận cảnh quà tình nhân 'gây sốt' giới trẻ Việt (09/02/2012)
- Nhưng em không là anh... (09/02/2012)
- Tình ảo (09/02/2012)
- Nhìn tướng biết “còn, mất”? (09/02/2012)
- Teen girl và những ứng xử 'thoáng' bất ngờ (09/02/2012)
- Mơ... hão về anh chồng hoàn hảo (09/02/2012)
- Muốn nói với em một điều (09/02/2012)
- Valentine cô đơn (09/02/2012)
- 5 gợi ý cho ngày Valentine ngọt ngào (09/02/2012)
- 4 bài học sau khi chia tay (09/02/2012)
Những tin cũ hơn
- 5 cách giảm cân không tốn sức (08/02/2012)
- Bên nhau vì yêu hay vì sex (08/02/2012)
- Hãy tin anh nhé em! (08/02/2012)
- Một giấc mơ (08/02/2012)
- 1001 kế hoạch tỏ tình ngày lễ tình nhân (08/02/2012)
- 5 điều hối tiếc nhất của người hấp hối (08/02/2012)
- Bao 'gái chân dài' chỉ để... truyền giống (08/02/2012)
- Bộ mặt thật (08/02/2012)
- Bực mình vì người yêu quá kiêu ngạo (08/02/2012)
- Mỗi lần đụng đến, bà xã lại… nổi da gà (08/02/2012)
- Anh còn nhớ không anh? (08/02/2012)
- Em ở lại với trái tim tan vỡ (08/02/2012)
- Tiêu chuẩn nào cho người yêu lớn tuổi? (08/02/2012)
- Vá miễn phí 'cái ngàn vàng' cho các cô gái bị xâm hại (07/02/2012)
- Chia tay anh già, trái tim gái trẻ băng giá (07/02/2012)
- Đau đớn 1.001… kiểu tra tấn bạo lực tình dục ở nông thôn (07/02/2012)
- 3 năm tình nghĩa là vậy sao anh? (07/02/2012)
- Valentine 2012 : Yêu là nói (07/02/2012)
- Hoa hồng (07/02/2012)
- Thuần hóa chú "ngựa hoang" (07/02/2012)

















Lưu bài viết này
Đánh giá bài viết